có cớ

có cớ

Anh ấy có cớ để về nhà sớm.

Định nghĩa
  1. Cụm từ (động từ + danh từ):
    • Có lý do, dịp, cơ hội để làm đó: " cớ" chỉ việc sở hữu một lý do, chính đáng hay không, để thực hiện một hành động hoặc biện minh cho điều .
    • căn cứ, bằng chứng: Trong một số ngữ cảnh, " cớ" mang nghĩa cơ sở để tin tưởng hoặc xác nhận điều .
dụ sử dụng
  • Có lý do để làm :

    • Anh ấy cớ để từ chối. (Anh ấy có lý do hợp lý để không đồng ý.)
    • ta luôn tìm cớ để cãi nhau. ( ta thường xuyên kiếm lý do để gây gổ.)
  • căn cứ:

    • Ông ấy cớ để tin rằng chuyện đó thật. (Ông ấy bằng chứng hoặc lý do xác đáng để tin.)
    • Chúng tôi chưa cớ để buộc tội anh ta. (Chúng tôi chưa đủ bằng chứng để kết tội.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • " cớ để": sử dụng để diễn tả việc có lý do hoặc cơ hội làm điều , thường mang sắc thái tiêu cực hoặc tìm kiếm cơ hội.

    • Hắn cớ để nổi giận khi bị xúc phạm. (Hắn có lý do chính đáng để tức giận bị xúc phạm.)
  • "tìm cớ": hành động cố tình tạo ra hoặc kiếm lý do.

    • ấy tìm cớ để không đi họp. ( ấy cố tình tạo lý do để tránh tham dự cuộc họp.)
Biến thể từ gần giống
  • Cớ (danh từ): lý do, nguyên nhân, thường dùng trong cụm " cớ" hoặc "tìm cớ".

    • Cớ anh lại làm thế? (Lý do khiến anh làm vậy?)
  • Cớ sự (dan từ): lý do, nguyên nhân sâu xa.

    • Cớ sự của vụ việc rất phức tạp. (Nguyên nhân sâu xa của vụ việc rất phức tạp.)
Từ đồng nghĩa
  • Lý do: nguyên nhân, căn cứ để giải thích hành động.
    • Anh ấy có lý do để không tham dự. (Tương tự " cớ" nhưng trung tính hơn.)
  • Căn cứ: cơ sở, bằng chứng để tin tưởng.
    • Chúng tôi căn cứ để nghi ngờ. (Tương tự " cớ" trong ngữ cảnh bằng chứng.)
  • Dịp: cơ hội, thời điểm thuận lợi.
    • Đây dịp tốt để anh ấy thể hiện. (Tương tự " cớ" nhưng nhấn mạnh cơ hội.)
Thành ngữ liên quan
  • cớ sinh chuyện: có lý do để gây ra rắc rối hoặc xung đột.
    • chỉ cần cớ sinh chuyện với hàng xóm. ( chỉ cần một lý do nhỏ để gây gổ với hàng xóm.)
  • cớ thì nói, không cớ thì thôi: nhấn mạnh việc chỉ hành động khi có lý do chính đáng.
    • Người xưa dạy: cớ thì nói, không cớ thì thôi. (Không nên nói năng lung tung khi không căn cứ.)